Góc chia sẻ

TÔI LÀ NGƯỜI BỊ ÉP VÔ THẾ PHẢI THÀNH CÔNG

Đừng bao giờ nghỉ tôi là người may mắn đạt được thành công. Bạn cũng đừng bao giờ nghỉ tôi phụ thuộc vào sự đùm bọc của gia đình. Thật sự thì tôi cũng may mắn sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm kinh doanh và ba mẹ cũng chăm lo cho tôi cho đến lúc ra trường cấp 3. Ba mẹ tôi rất thương tôi và kỳ vọng vào tôi rất nhiều luôn muốn tôi sau này sẽ có một cuộc sống tốt, ước ao của ba mẹ tôi là muốn tôi sau này học thật giỏi đậu đại học ra trường và xin vào làm trong một công ty của nước ngoài.

1

Từ lúc tôi biết được ba mẹ tôi đang rất mong tôi làm được điều đó nên tôi cũng đã rất nổ lực để làm được như vậy, tôi học tập ngày đêm và cuối cùng thi đậu được vào 2 trường đại học. Tôi quyết định vào học tại trường đại học công nghệ sài gòn. Ba mẹ tôi khi ấy rất vui và tự hào về tôi đi khoe khắp làng, khắp xóm về kết quả mà tôi đạt được.

Khi lên học tại trường đại học thì tôi cảm thấy rất chán ngán với những mớ kiến thức rất xưa cũ và tôi nghỉ sẽ không biết bao giờ tôi mới có thể làm được một sự nghiệp lớn nữa. Tôi thấy có mấy người anh chị đi trước học cũng rất giỏi mà giờ vẫn cứ thất nghiệp và làm cũng trái nghành trái nghề. Tôi không muốn điều đó sẽ xảy đến với mình đâu tôi muốn kiếm ngay một cái gì đó làm để có tiền thật nhiều nhưng cũng không thể để cho ba mẹ biết mình nghỉ học, do mẹ tôi bị bệnh về trầm cảm, ba tôi thì bị huyết áp cao không thể để cho ba mẹ tôi hay tin như vậy được.

Tôi âm thầm nghỉ học đi làm nghề bán hàng cafe vì tôi biết chỉ có thể bán mới giúp tôi phát triển nhanh chóng được. Và từng bước tôi bán hàng có tiền rồi lại xây dựng lớn và rồi những lần thất bại tôi cũng không dám nói với gia đình rằng tôi thất bại rồi.

2

Tôi sống trong một căn phòng nhỏ tý khoảng 12m2 và chung với 2 người bạn tại huyện bình chánh, có lần ấy khi mẹ lên sài gòn khám bệnh và chớt alo cho tôi muốn qua nhà thăm tôi và biết được tôi đang sống trong một cái phòng nhỏ như thế. Ăn nhưng thức ăn rất rẻ tiền, mẹ tôi thấy tôi như vậy mà rất xót xa tôi cũng chưa dám nói thật với mẹ mình là tôi nghỉ học.

Đến lúc tôi chuyển qua bán gạo họp tác cùng hai người anh để mở công ty gạo thơm sài gòn rồi thì tôi mới cho mẹ hay rằng tôi nghỉ học vì khi ấy tôi cũng đã có được chút đỉnh thu nhập 6 – 7 triệu tự lo cho mình được rồi. Hành trình thành công nào cũng gặp phải muốn vàn những khó khăn thử thách tôi đâu dám nói với mẹ là tôi bị vấp ngã hay bán hàng bị ê gì đâu. Mẹ tôi đã vì ba tôi làm chuyện có lỗi nên phải vào bệnh viên tâm thần nhị bình nằm gần 15 ngày mới xuất viện đó là lý do mà tôi buộc phải thành công các bạn à.

Từ nhỏ tới lớn chỉ có mẹ tôi yêu thương tôi và cho tiền tôi còn ba tôi thì chính vì có vợ bé bên ngoài nên khiến mẹ tôi buồn và lên cơn như vậy. Nhiều lúc tôi nghỉ nếu không có mẹ tôi tôi sẽ phải sống ra sao đây. Tôi nhất định phải tự lập, nhất định phải thành công lớn mới được. Chính sự vì những áp lực cuộc sống cứ dồn dập liên tục đến tôi như vậy khiến tôi khao khát và mạnh mẽ hơn, tiến tới sự thành công hơn.

Tôi thầm cảm ơn vũ trụ đã ban tặng cho tôi những điều đó, cảm ơn rất nhiều !

Huỳnh Văn Ninh

Chủ sáng lập DIFOCO

www.difoco.com

 

Leave a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *